Các Tăng Thân Tu Học Theo Pháp Môn Làng Mai Tại Việt Nam

www.phuongboi.org

  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Home Lá Thư Phương Bối LTPB 2009 Đằng sau ánh hào quang

Đằng sau ánh hào quang

Email In PDF.

Cái ánh hào quang ngày xưa từng làm tôi hãnh diện, giờ đây đổ ầm xuống trước mặt tôi! Tôi mệt mỏi thật sự. Tôi muốn hét to lên là tôi không muốn con người phải đeo mặt nạ khi nhìn nhau. Tôi chỉ có một ước muốn giản đơn là được sống rất thật thôi mà. Sao không ai cho tôi cơ hội ấy? Sao ai cũng kết án và phủ lên đầu tôi cái tội danh bất hiếu nếu tôi đi theo trái tim mình?

Đầu lá thư này, tôi xin nói một cách hết sức rõ ràng với quý vị rằng: tôi là một tiểu thư. Một tiểu thư chính hiệu được sinh ra và lớn lên trong một môi trường hoàn toàn truyền thống và có thể nói là rất gia giáo. Bà ngoại tôi có hai người con. Dì là giáo viên, còn lại là mẹ. Ba và mẹ tôi là chủ một doanh nghiệp có tiếng. Còn họ hàng bên nội tôi thì khỏi cần phải nói tới, vì ai ai cũng là Đảng viên ưu tú, có vai có vế hay nói theo một cách bình dân là những vị rất có máu mặt của một quận tại Thành phố HCM.

Và như thế, tuổi thơ của tôi đã trôi qua hết sức êm đềm trong cái ánh hào quang đó!

Trong nhà tôi luôn có từ ba đến bốn người giúp việc. Nên tôi hoàn toàn không hề biết cái gì gọi là đi chợ, nấu cơm hay giặt giũ... những việc mà bất cứ một cô con gái nào cũng phải biết, không ít thì nhiều. Tôi chỉ biết có học và học. Tôi học khá giỏi và từng là thủ khoa văn của một tỉnh.

Tôi nói đến đây, viết đến đây, hẳn nhiều bạn, nhiều quý vị độc giả cũng sẽ ao ước có một cuộc sống ấm êm sung túc như tôi !?

Nhưng ngược lại, với tôi, tôi lại không hề cảm thấy như vậy.

Tự trong sâu thẳm, tôi thấy mình luôn mâu thuẫn, tôi thấy mình như một con búp bê. Thậm chí, đến nỗi khi tôi thi Đại học, với khả năng của tôi, tôi đã đậu vào Y Khoa, nhưng bố mẹ và gia đình bên nội tôi đã lái tôi đi theo ngành Ngân Hàng, chỉ vì một lý do duy nhất: Bác tôi là giám đốc ngân hàng E. Chỉ cần tốt nghiệp, tôi sẽ đi theo Bác, ngoan ngoãn ngồi giữ ghế vài năm đầu, rồi phấn đấu trở thành Đảng viên... khi đó tôi chỉ còn mỗi việc ngồi mát ăn bát vàng. Kẻ ngu nhất cũng hiểu cái chuyện lương bổng không bao nhiêu của một cán bộ nhà nước, rất khập khiễng với cái viễn cảnh nhà cao cửa rộng rồi phải không?

Nhưng tốt nghiệp xong tôi không làm ngân hàng, cũng không làm cho một cơ quan nhà nước nào cả. Tôi biết tôi đã chọn sai nghề. Tôi muốn được sống với những gì có thật trong tôi. Tôi đi làm cái nghề tay trái là viết lách cho một công ty sách.

Học một đằng, làm một nẻo, nghĩa là tôi biết, tôi đánh mất rất nhiều thời gian, nhưng tôi không muốn đánh mất chính mình. Tôi thường xuyên rơi vào những cơn trầm cảm vì có cảm giác mình sống không thực. Tôi đã vật vã hàng mấy năm trời như thế chỉ để tìm ra lời đáp của những câu hỏi đại loại như: Tôi là gì, tôi từ đâu đến, tôi sẽ đi về đâu?...

Tôi biết, tôi biết chứ, bạn sẽ nói tôi điên. Nhưng mà quả thật là vậy! Tôi không khắc khoải chuyện mình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền hay mình phải phấn đấu có học vị này nọ kia... Với tôi, tôi chỉ mơ màng có bấy nhiêu việc vừa nêu.

Rồi ba mẹ tôi lại muốn tôi lập gia đình, như cái lẽ tất yếu. Tôi cũng ừ hử và nhận lời quen một anh bạn học trông có vẻ hiền lành tử tế. Nhưng khi họ hàng nội ngoại bắt đầu vun xén vào hai đứa... ai cũng mong chờ một cái điều đẹp đẽ, thì riêng tôi, tôi lại cảm thấy một lần nữa mình rơi vào cơn trầm cảm, tôi như con nhộng muốn hoá thân, phải bung mình ra khỏi kén. Thế là tôi bứt phá một cách ngoạn mục: cương quyết không đến với anh bạn kia nữa. Vì khi đó, tôi đã có một tình yêu khác. Tình yêu với Thế Tôn!

Các tập sự xuất gia cây Trần Hương trong buổi lễ thọ 10 giới sa di/sa di ni

Tôi tìm hiểu sâu hơn về Phật Pháp. Và Tôi thấy mình hết sức may mắn được tiếp xúc với pháp môn của Làng Mai. Tôi đến với Bát Nhã để tu tập cùng đại chúng nơi đây và chợt nhận ra cuộc đời mình thật sự hạnh phúc từ giây phút này đây. Tôi đã biết rửa chén trong chánh niệm, biết nấu thêm các món ăn chay, biết làm những công việc mà trước nay tôi chưa hề làm như chà rửa và quét dọn nhà vệ sinh... Tôi làm những điều đó trong một niềm hạnh phúc vô biên!

Tôi hãy còn nhớ rất rõ cái cảm giác ý thức về quyền tự chủ cuộc đời mình, khi chính bàn tay tôi nhấn nút điện thoại và trả lời một cách hết sức rành rọt với ba mẹ anh chàng kia là: tôi xin lỗi vì biết mình không thể!

Tôi đã lột xác không ít thì nhiều. Tôi không còn là một công chúa nhỏ, không phải là một con búp bê hay một con bù nhìn. Tôi có thể làm chủ cuộc đời tôi, vận mạng của tôi. Tôi biết mình hoàn toàn tự do! Và tôi muốn có thêm nhiều người như tôi hiểu thêm ý nghĩa thật sự của cuộc sống. Bạn phải sống một cuộc đời có ích thật sự, chứ không phải chỉ tối tăm mặt mũi xoay tròn trong cái vòng bất tận: lớn lên, đi học, kiếm tiền, kiếm quyền... chờ ăn, chờ chồng rồi chờ chết!

Tôi mang Phật Pháp về nhà. Từ đó, những bữa cơm trong gia đình tôi, bắt đầu thay đổi.

Những đề tài mới mẻ được khơi lên, ví dụ như hôm nay bà ngoại đọc kinh chưa? Dì hai có nghe Pháp thoại chưa? Ba ơi sao ba làm biếng đi thiền hành quá vậy, mẹ rủ ba ráng dậy sớm đi tập chung đi. Còn em trai tôi thì hay đi thả cá phóng sinh.

Tôi vui, em trai tôi vui, mẹ tôi vui, ba tôi vui, cả nhà tôi đều vui!

Vậy đó, chỉ là những đổi thay nho nhỏ. Tôi không dám nói đến những điều lớn lao hơn! Nhưng tôi biết, để có một xã hội an ninh lành mạnh, thì từng gia đình phải là một tế bào mạnh khoẻ!

Nhưng nói như vậy, không có nghĩa là tôi biến mình thành một khối gỗ vô tri vô giác, không còn cảm xúc yêu thương một ai nữa. Vẫn có chứ, làm sao không?

Tôi luôn ý thức rất rõ là mình còn có một sức mạnh khác nằm sâu thẳm bên trong. Tôi nghe được tiếng Thế Tôn đang gọi tôi. Tiếng gọi ấy tha thiết lắm! Và Thế Tôn đã trả lời cho tôi những câu hỏi ngây ngô mà tôi vẫn luôn muốn kiếm tìm từ ngày xưa.

Tôi muốn xuất gia!

Cái tin này như một cơn chấn động với gia đình của tôi! Chấn động rất lớn!

Và cũng dường như ngay lập tức, tôi được gán cho cái tên "T điên". Tại vì theo quan điểm chung thì chỉ có những đứa điên mới dám từ bỏ hết tất cả như: công ăn việc làm đang tốt đẹp, một người rất thương mình, một gia đình hạnh phúc và cả những lời hứa hẹn về một tương lai rất sáng sủa nếu chỉ biết ngồi im và ngoan ngoãn... để đi tu!

Những điều này làm Mẹ tôi bỏ ăn, bỏ ngủ. Bố tôi thì như vừa sau một trận chiến hoang tàn. Hai ông bà không biết ăn làm sao, nói làm sao với họ hàng đây!

Mà nếu tôi nhắc ra đây, chắc quí vị hẳn cười đến chết mất! Lý do gia đình tôi ra sức ngăn cản, làm áp lực để tôi không thể đi tu được là vì lý lịch gia đình tôi quá trong sạch!

Không một ai chấp nhận cho tôi đi tu, dính líu gì đến tôn giáo, mà đặc biệt là "cái dòng Bát Nhã" đó!

Trong khi báo chí nhà nước đưa tin Bát Nhã chỉ là vấn đề nội bộ, thì hơn một ai hết, tôi - con cháu của một gia đình hoàn toàn có truyền thống Đảng Viên lại biết một sự thật rất khác, phải nói là rất đau lòng.

"Mày muốn cả nhà này bị liên luỵ thì mày đi đi"


"Mày muốn các chú bác của mày bị mất ghế thì mày đi đi"


"Mày muốn lý lịch thằng em trai của mày (đang cố hết sức làm Đảng Viên) bị tô đen thì mày cứ đi theo cái dòng đó đi"


Tôi hỏi lại một câu, vì sao các thông tin trên báo đài của quốc gia, đều nói đây là chuyện nội bộ trong một ngôi chùa. Hà cớ sao việc con đi tu, lại liên lụy cả dòng họ?

Thì tôi nhận được những lời khuyên sáng suốt này:

"Mày nên nhớ cả nhà này là Đảng Viên đó. Mày làm sao coi cho được thì làm..." , "Cửa đó là cửa tử, ai cũng ngầm biết là như vậy, tại sao mày cứ đâm đầu vào xe lửa hoài vậy?..." , "Người ta đã muốn triệt thì tất nhiên là sẽ triệt, vấn đề chỉ là sớm hay muộn" , "Muốn giết chó thì phải nói con chó đó bị điên, cái qui luật này chỉ có thằng nào ngu mới không chịu hiểu. Mày cũng được ăn học đến nơi đến chốn, sao ngu quá vậy con?"

Và trước tình hình này, nếu tôi vẫn còn cố chấp ra đi, thì tôi nhận được bản án tử hình của dòng họ ngay! Bởi cả dòng họ tôi, tôi nhắc lại toàn những đảng viên hết sức ưu tú và có thế lực, đã tề tựu về nhà tổ, bàn bạc và ra tối hậu thư cho tôi như sau:

1) Khai trừ tôi khỏi dòng tộc, xem như đứa cháu nổi loạn.

2) Cắt hộ khẩu của tôi để không một ai liên luỵ vì hành vi tạo phản sau này của nó.

3) Từ bỏ chi nhánh của ba tôi. Hoặc nếu ba tôi muốn vẫn được thừa nhận là một người trong họ tộc thì viết giấy từ con.

4) Đe doạ tôi, nếu tôi bước chân ra khỏi cửa mà đi tu thì vĩnh viễn đừng quay về. Mọi người sẽ xoay lưng 180 độ.

Vậy thì tôi xin hỏi tất cả quý bạn, quý độc giả. Được sinh ra trong một gia đình danh gia vọng tộc, một gia đình với những chiến công lẫy lừng như vậy, liệu có là một hạnh phúc không?

Cái mà tôi thật sự đau và rất đau đớn chính là lời mà mẹ tôi vừa nói riêng với tôi khi chấm dứt cuộc họp gia đình là: mẹ không ngăn cản con đi tu, nhưng con phải biết, gia đình mình đều là Đảng viên! Từ bỏ con đường này đi con!

Đến nước này thì tôi chỉ còn biết thầm la lên "Trời hỡi trời ơi! "

Cái ánh hào quang ngày xưa từng làm tôi hãnh diện, giờ đây đổ ầm xuống trước mặt tôi! Tôi mệt mỏi thật sự. Tôi muốn hét to lên là tôi không muốn con người phải đeo mặt nạ khi nhìn nhau. Tôi chỉ có một ước muốn giản đơn là được sống rất thật thôi mà. Sao không ai cho tôi cơ hội ấy? Sao ai cũng kết án và phủ lên đầu tôi cái tội danh bất hiếu nếu tôi đi theo trái tim mình?

Tôi thấy mình như chị Dậu, chạy ra khỏi nhà cường hào ác bá thì nhìn ra phía trước mặt vẫn chỉ một màu tối đen như mực!

Có ai đó thắp dùm tôi một ngọn nến không?

T.M.T.
Tập sự nữ Mây Đầu Núi.

LAST_UPDATED2